fbpx
10 Tiêu điểm

Những kẻ thờ ơ

Những kẻ thờ ơ hay giáo dục khai phóng.
(Dưới đây là những câu chuyện có thật từ người thân, họ hàng và bạn bè tôi, không phải câu chuyện cóp nhặt trên mạng.)
Câu chuyện 1. 
Đây là 1 người em tôi ở quê: hồi nhỏ học giỏi, sau lên học Bách Khoa Hà Nội. Tốt nghiệp em về quê làm việc cho 1 công ty một thời gian dài, không nhảy việc, công việc và thu nhập tốt. Gia đình thuộc trung lưu, có tài sản nhưng không quá chiều cũng không nghiêm khắc, con cái đều ngoan ,tự lập. Bố mất sớm, mẹ cũng rất thoải mải trong việc dạy con, luôn để con tự quyết định, hầu như không tạo áp lực gì cho con. 
Đùng cái, cậu ý nghỉ việc vì mâu thuẫn trong công ty. Sau đó lang thang khắp nơi kết giao với nhiều loại người trong xã hội. Kinh doanh, đầu tư CK, hầu đồng, .. Cậu đi suốt để vợ và con cái ở nhà. Một hôm, em mình về nhà và nói ” Con xin lỗi mẹ, anh xin lỗi em và con .. Con có lỗi với gia đình nhưng con phải đi, người ta gọi ….” . ( ý là 1 đấng bề trên, trước đây đã tự nhận mình có căn ) mọi người cứ nghĩ là cậu ý nói nhảm, vui đùa như mọi khi dù thấy hơi là lạ nhưng không làm gì. Hôm sau, về nhà cậu dùng 1 con dao tự đâm chính giữa ngực vào tim và gục tại chỗ.
Câu chuyện 2: 
Đây là một cậu bạn chơi cùng CLB thể thao mà tôi tham gia. Dù không thân, mới gặp vài lần nhúng là thành viên nhiệt tình, cậu cũng được nhiều người biết. Sống với bố mẹ già trong căn nhà ngỏ trong con ngõ mạn phố cổ, với đủ thứ trưng bày trong căn nhà lấp kín lối đi như vẫn thường thấy ở các căn nhà chặt hẹp. Đã từng có vợ và hiện nuôi con, ở cùng ông bà. Mỗi lần đi cùng nhóm cậu rủ một cô bạn gái đi cùng và giới thiệu là bạn gái, cả hai đều khá thân mật.
Một hôm, vào buổi tối, mọi người sắp đi ngủ, chỉ còn vài thành viên online đang lên lịch hẹn cho buổi off, cậu ấy vào chat một câu khá khó hiểu:” Nếu hôm đó em còn sống thì sẽ đi cùng mọi người …. 😀 ( để mặt cười )”. Ai cũng nghĩ cậu đang đùa, chỉ có một chị nhắn lại, “em nói vớ vẩn gì đấy “.
Vài hôm sau, một vụ án trên phố ở HN, sau đó được đưa lên báo cùng ngày với nội dung: một cặp yêu nhau tự sát trên phố, cô gái bị nam thanh niên hẹn ra gặp mặt, đến nơi bị bạn trai đâm liên tiếp nhiều nhát tới chết và sau đó tự cắt vào tay mình tư tử nhưng không thành.
Sau này qua lời kể của bạn họ cùng của cậu ấy mọi người mới biết là hai người yêu nhau từ phổ thông nhưng không đến được với nhau, bây giờ quay lại, bạn nam thề sống chết cùng, nếu cô gái kia phản bội thì cả 2 sẽ cùng … Gần đó bạn nam phát hiện bạn gái mình phản bội nên hẹn ra gặp rồi .. như báo đã đăng. Những bạn học và còn chơi cùng đều biết mối quan hệ của hau người và nhiều lần có dấu hiệu nhưng không ai can ngăn dc. 
Câu chuyện 3: 
Đây là đứa cháu mình ở quê. Là con trai trong gia đình ở nông thôn, không khá giả nên nghỉ học sớm vì không thích học và gia đình cần người làm. Lúc nhỏ cháu rất ngoan, chăm làm và có sức khỏe tốt, ai cũng, khen không học thì chịu khó làm là tốt. Đến tuổi cập kê cháu ít làm hơn, đi chơi vơi nhóm bạn bên ngoài và lúc đó công việc cũng ít.
Một lần do xô xát với nhóm thanh niên khác, cháu và một bạn cùng hội về nhà xách …súng lên bắn bị thương một người trong hội bạn kia. Bị tóm ngay sau đó tội tàng trữ và hành hung có tổ chức ….
Quá sốc vì con mình lại làm điều ko ai ngờ, gia đình vay mượn khắp nơi tìm cách giảm án.
Ngày sắp tuyên án, bạn gái và là vợ chưa cưới lên gặp mặt một lần cuối và chia tay. 
Ngày ra tù,  gia đình vay mượn tiếp mở tiệc ăn mừng cháu mãn hạn 😀 và mời đông đủ anh em họ hàng bạn bè tới … Nhậu với số mâm ngang với đám cưới. 
Câu chuuện 4: 
Một đứa em ở quê học giỏi 12 năm, rất ngoan nhà có gia giáo. Cha mẹ luôn tạo điều kiện cho con được học và không quá kèm cặp con. Con muốn làm gì cũng ủng hộ. Em thi đỗ đại học ở Hà Nội và lên thuê trọ một mình. 
Mọi thứ bắt đầu từ đây. Khi lên Hà Nội học thì bố em bị tai nạn rất nặng, thập tử nhất sinh và liệt cả người, nằm một chỗ. Em rất sốc nhưng thay vì hỏi thăm bố thì mỗi lần về nhà em chui tọt lên phòng đóng kín cả ngày và cắm đầu vào máy tính, điện thoại, đến bữa ăn thì xuống ăn. Lúc lên HN em cũng chỉ ở trong phòng, không biết nấu ăn, đến bữa thì ra ngoài quán hoặc ở nhà thì úp gói mì, không muốn gặp ai kể cả mẹ hay người thân. Nhiều tuần không lên lớp học, trường suýt đuổi học, mẹ lại phải lên trường xin bảo lưu. Không đi học nhưng nhà không biết vẫn gửi tiền lên. Mọi người đến thăm hỏi tại sao thì em bảo thấy bế tắc quá, hỏi lý do gì thì bảo không nói được. Không đi học cũng không về nhà, không muốn gặp người thân hay bất cứ ai.
Ở quê, đứa em đang học phổ thông cũng na ná như vậy, ngoài việc học ra thì thế giới bên ngoài chỉ biết qua internet và mxh.
Câu chuyện 5:
Đứa cháu ở quê con ông anh họ vốn bỏ học từ cấp 1 do không thích học. Cả ngày đi chơi với đám bạn không ai biết. Sáng ngủ dậy tới trưa, sau đó xách xe đi chơi, tối muộn mới về có hôm ăn hôm không. Người thân góp ý với vố mẹ cháu là không để như thế được đâu, không đi học cũng phải có cái nghề. Nhưng bố mẹ cháu vẫn để ngoài tai, vô tư cười nói :” cứ để cháu nó thêm chút nữa tự cháu sẽ thay đổi” .
10 năm rồi chưa thấy có dấu hiệu thay đổi
 Hiện cháu đã hơn 20t, ngày nào cũng đầu tóc chải chuốt, chơi lông bông không chịu làm,  trong khi bạn cùng cuổi hoặc có nghề đi làm ,có đứa đi xkld có đứa làm nghề cho gia đình, có đứa đi học đại học. Thấy bạn bè ít dần, có người lập gia đình rồi nhúng cháu ko biết làm gì, có cho học nghề thì làm được vài buổi là chán bỏ. 
Một hôm bố cháu được CA gọi lên phường báo cháu cùng đám bạn đua xe trên phố, bị tịch thu xe máy và giữ người. Bố cháu lên xin cho về, lần đó thoát.
Lần nữa, trong một chuyên án phá đường dây trấn lột người đi qua khu đường vắng, cháu có trong nhóm này nhưng đã chạy kịp, ko bị bắt tại chỗ. Nhóm này chuyên chặn đường lúc vằng người để cướp của người ở nơi khác đi qua một thòi gian dài.
Gia đình vẫn vô tư và tìm cách chạy chọt để cháu không bị giam giữ.
Những câu chuyện trên đều ở ngoại thành, các tỉnh lân cận Hà Nội, gia đình phần lớn là có điều kiện, luôn tạo điều kiện cho con cái được học hành, có nền nếp từ thời ông cha. Không có ai phải chịu áp lực khi còn nhỏ, cha mẹ luôn tạo điều kiện để con cái mình tự khôn lớn, họ chỉ dõi theo và chờ con mình tự thay đổi vì có nói con cũng có chịu nghe đâu nên để kệ chúng thôi.
Tựa để ở trên ” những kẻ thờ ơ” là mượn tiêu đề của một bộ phim Hàn quốc gần đây. Tuy nội dung bộ phim không kể về trường hợp giống như trên nhưng có phần liên quan. Trong phim, một học sinh nữ bị một nhóm nữ đầu gấu con nhà giàu trong trường luôn bắt nạt như một thú tiêu khiển nhằm hạ nhục nữ sinh khác không cùng phe và nghèo hơn. Dù đã tìm cách cầu cứu một bạn nam trong lớp nhưng bạn này đã coi như không phải việc của mình. Đến một ngày, bạn nữ kia đã nhảy từ trên sân thượng tòa nhà trong trường. Dù có nhiều dấu hiệu cảnh báo nhưng bạn của cô ấy đã không làm gì để giúp cô ấy thoát khỏi tình trạng đó.
Chúng ta luôn có thấy các dấu hiệu cho hành động nào đó nhưng tín hiệu không đủ mạnh do sự sâu sát không đủ, chúng ta thờ ơ và hậu quả đã diễn ra .
Tuy nhiên, cách nào để can thiệp khi đối tượng cần sự giúp đỡ không chịu nghe lời khuyên từ người khác?!
Đây là câu hỏi mở cho tất cả các bậc cha mẹ.
( Xin lỗi vì điện thoại mình nhỏ, phím bấm sát nhau quá nên sai chính tả chỗ nào thì các bạn bỏ qua nhé ).
Back to top button